Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh làm báo là để phục vụ cách mạng, và để làm tốt nhiệm vụ cách mạng, Người đã trở thành nhà báo với sự nghiệp báo chí đồ sộ.
PGS-TS. Nguyễn Hồng Vinh, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng Biên tập Báo Nhân dân, nguyên Phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương, nguyên Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam - người đã gắn bó gần 60 năm với Báo chí Cách mạng Việt Nam - nhắn nhủ với thế hệ làm báo hôm nay: “Người làm báo không chỉ ghi chép sự thật, không chỉ làm nghề bình thường, mà là người gánh vác sứ mệnh không thể thay thế”.
Có những nơi chỉ cần một lần đặt chân đến là đủ để cả đời không thể nào quên. Với tôi, Trường Sa là một nơi như thế, nơi mỗi cơn gió, mỗi giọt nắng đều mang hơi thở lịch sử và dáng hình đất nước.
Tôi tự hào khi được sinh ra, lớn lên, trưởng thành và viết giữa muôn hồng ngàn tím Hà Nội. Nếu ai hỏi Hà Nội có mùi gì, tôi sẽ nói: mùi mực in còn nóng trên trang báo quyện trong sương sớm và những ký ức chẳng thể mờ phai...
Mỗi người bước vào nghề báo đều mang theo một câu chuyện riêng. Với tôi, nghề báo đến như một cái duyên, giản dị, nhẹ nhàng, nhưng lại gắn bó và sâu sắc hơn bất kỳ lựa chọn nào trong cuộc đời.
Với phóng viên trẻ, những cái xua tay, lắc đầu có thể khiến họ chùn bước. Thế nhưng, để ngòi bút thêm sắc sảo, không có con đường nào khác ngoài việc chấp nhận va vấp và bước sâu vào thực tế.
Những kiến thức cơ bản về xây dựng cầu đường được các kỹ sư, thợ máy truyền đạt một cách sinh động, trực quan ngay trên công trường vẫn còn khét mùi bê tông asphalt đã giúp tôi có thể “viết đúng, viết trúng” về lĩnh vực có rất nhiều đặc thù này.
Từ một phóng viên theo dõi ngành kinh tế khô khan, tôi đã dấn bước vào thế giới hoàn toàn khác - tòa án. Nơi phía sau mỗi bản án là một câu chuyện đầy suy tư, trăn trở, buộc tôi phải nhìn bằng tâm trí, bằng lý trí để suy xét, bằng sự đồng cảm mà vẫn luôn phải khách quan, chính trực.
Lục lọi hàng chục cuốn sổ ghi lại các cuộc phỏng vấn đã ố màu và cây bút cũ sờn theo thời gian, ký ức về những tháng ngày rong ruổi của nghề báo trong tôi lại ùa về.